Năm tôi 23 tuổi, học đại học năm cuối thì tôi quen cô ấy. Ngay từ khi cô ấy xách đồ chuyển đến khu trọ thì tôi đã bị trúng tiếng sét tình ái. Tôi đã nghĩ là phải hạ gục bằng được cô gái này. Sau này tôi mới biết cô ấy hơn tôi 3 tuổi, đang đi làm kế toán cho một công ty tư nhân. Nhưng nếu không nói thì chẳng ai nhận ra cái vẻ đó vì cô ấy nhìn trẻ hơn tuổi rất nhiều. Khi kế hoạch chinh phục đã thành công, tôi sung sướng, hỉ hả trong thắng lợi. Nhưng nào biết nững ngày cô ấy về quê tôi luôn cảm thấy trống trải, ra ra vào vào mãi không thấy hết ngày. Tôi ở cùng anh trai nhưng do tính chất công việc anh tối thường đi sớm về khuya. Để cho tiện đôi bề, tôi góp gạo sang ăn chung với nàng. Mỗi buổi tối chúng tôi lại cùng nhau đi chợ, nấu những món ăn yêu thích, rồi cùng xem một bộ phim. Tôi phải nhấn đã có lúc yêu cô ấy quá si, thậm chí từng nghĩ đến chuyện sẽ có một gia đình hạnh phúc với nàng. Thế rồi nhân dịp ngày lễ, tôi đưa cô ấy về quê tôi chơi nhân thể ra mắt gia đình. Là thằng đàn ông, ai chẳng có thèm muốn khi gần gũi nhân tình mình. Sau khi đã làm xong chuyện ấy, cô ấy cứ khóc mãi, tôi thấy thế thì dụ dỗ: “không sao đâu mà. Sau này đằng nào chúng ta chẳng cưới nhau. Đằng nào cái đó chẳng là của anh” .
POLL_DESCRIPTION POLL_ITEM Xem kết quảClick vào lựa chọn của bạn . Trưng cầu ý kiến POLL_DESCRIPTION Xem kết quả
1042 Tôi cũng không thể để cô ấy đợi tôi vì tương lai chưa biết thế nào. Có thể không phải là 4 năm nữa mà là 5 hoặc 7 năm thì sao. Tôi đã nói rõ ràng với cô ấy như vậy và muốn chia tay. Cô ấy khóc nói rằng: “Chúng ta hãy hôn phối rồi cùng nhau kiếm tiền mua nhà cũng được”. Tôi quát lên rằng: “Em suy nghĩ đơn giản nhỉ. Lập gia đình rồi có con cái nữa, rồi lại phải chỗ ở cho người coi con. Chả nhẽ nhà từng ấy người cứ chui rúc hết trong căn nhà trọ bé tí, tồi tàn này hay sao. Sống như vậy nhục lắm. Cái thời một mái nhà tranh hai trái tim vàng đã qua từ lâu lắm rồi. Em hãy quên anh đi để tìm hạnh phúc mới”. Cô ấy cầu xin tôi nhưng trước sự cương quyết của tôi thì cô ấy chỉ biết khóc. Thời kì đầu xa cô ấy, tôi cũng thấy chơi vơi và hụt hẫng, nhưng rồi bạn bè bảo tôi rằng “chỉ sợ đời không sự nghiệp, chớ sợ đời thiếu bóng mỹ nhân” . Tôi thấy có lý. Cô ấy cố giao thông với tôi nhưng tôi đều lấy lí do để từ khước. Thấy những người bạn cùng xóm trọ cũ nói cô ấy khóc suốt, có khi thức trắng hàng đêm không ngủ được, cũng chẳng chịu ăn uống gì. Cô ấy tự hành tội thân xác mình cho khổ sở vì không thể quên được tôi. Hôm trước cô ấy nhắn cho tôi một tin làm tôi cứ day dứt mãi : “Không yêu em nữa anh có trả lại được sự trắng trong cho em không?” . Làm sao tôi có thể làm được điều đó? Tôi cảm thấy ăn năn vì đã trót quan hệ với cô ấy. Nếu có thể làm gì để bù đắp sự mất mát đó tôi sẵn sàng nhưng sẽ chẳng thể là một đám cưới. Tôi thấy thương cảm cho cô ấy nhưng tôi chẳng thể làm gì khác. Tôi đã có quyết định của riêng mình mà cũng tại cô ấy dễ dãi quá. Nếu ngày ấy, cô ấy không cho thì tôi cũng không thể làm gì được. Đến giờ khỏi phải oán trách nhau. Giờ tôi phải làm sao để cô ấy bớt khổ đau đây? Gửi từ bạn đọc: Thanh Hà (Phú Thọ) | |||||||||||||||||||
Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014
Người yêu cũ tốt hơn nhắn tin đòi trinh tiết
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét