Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Bánh tán thưởng Trung thu tặng mẹ.

Mẹ ước là ước cho tôi hay cho mấy đứa cháu lắt nhắt lúc nào cũng thèm khát mong đến Trung thu để được ăn thỏa thuê những món bánh mẹ tự tay làm.

Vầng trăng non sáng vằng vặc sau lưng mẹ. Với tôi, những thức quà của mẹ là món bánh Trung thu ngon nhất nhưng hình như với mẹ đó là cả một nỗi niềm. Và dù vẫn có những khó khăn nhưng tôi đã có thể thực hiện được cái ược mơ giản dị ngày nào của mẹ.

Cái ước nhỏ bé ngày nào như vẫn nặng trĩu trên đôi vài tong teo của mẹ. Ước như vậy thôi chứ cái miền quê tôi heo hút ấy bao giờ mới có thứ cao cấp như vậy. Hình ảnh mẹ còng lưng vo gạo rồi lại hì hục xay bột trong đêm cứ chập chờn trong tâm trí tôi. Khi ấy, lòng tôi thấy như nghẹn lại.

Nhớ cách đây hơn chục năm, mỗi lần đến chương trình quảng cáo bánh Trung thu phát ra từ chiếc tivi đen trắng nhòe nhoẹt của nhà hàng xóm mẹ lại rủ rỉ: “Ước gì năm nay nhà mình có bánh Trung thu như thế này nhỉ?”. Mỗi lần như thế khiến lòng tôi thấy nghẹn đắng. Thời kì rồi cũng thay đổi nhiều thứ. Mỗi mùa Trung thu đến, tôi không quên tặng mẹ những hộp bánh Trung thu như những ngày xưa mẹ từng ước ao.

ĐÌNH QUANG. Và tôi biết mẹ không nỡ ăn đâu. Nhưng tôi biết mẹ sẽ rất vui bởi đó là tình cảm mà tôi luôn muốn dành cho mẹ. Cuộc sống hiện đại khiến những điều xa vời lại trở thành gần gụi, như sự tài ba của con người đã biến những thứ tưởng chừng xa x thành một thứ quà bình dị, thân mật.

Bạn bè túm tụm lại “giành” ăn và nắc nỏm khen mẹ khéo tay. Tôi học hành ra trường rồi đi làm.

Mẹ sẽ ngồi hàng giờ để ngắm nghía nhừng chiếc bánh nướng vàng rộm hay những chiếc bánh dẻo trắng ngần, thợm lựng mà xuýt xoa rằng chắc tốn kém lắm. Tôi lại thường thao thức cả đêm. Mẹ còng lưng xay bột cho cho đến khi trời gần sáng.

Cũng như tình yêu thương vô hạn mẹ đã dành trọn cho con, cho cháu vẫn tha thiết qua bao tháng năm dài.

Đến cả khi tôi học đại học, năm nào mẹ cũng làm đủ thứ bánh để gửi lên thành thị cho tôi.

Mỗi lần như thế, cả xóm trọ lại như có hội lớn. Mẹ ước chẳng phải để được no nê, bổ béo mà chỉ muốn được thưởng thức cái hương vị tinh túy của cuộc sống do bàn tay tài giỏi của con người làm nên.

Tôi vừa thấy xôn xang vừa day dứt trong lòng. Cái ước mong bình dị ấy của mẹ cứ theo tôi suốt những mùa Trung thu sau này. Đến cả tháng sau đứa cháu viết thư lên cũng hờn dỗi: “Có mấy cái bánh ngon là ngoại gửi cho cậu hết”. Mà nếu có chắc mẹ cũng chẳng bao giờ dám mua đâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét