Nâng cao chất lượng hàng ngũ nhà giáo Để các nhà giáo có thể đảm nhận tốt vai trò của mình trong quá trình đổi mới căn bản, toàn diện nền giáo dục, cần phải có những đột phá trong công tác đào tạo, bồi bổ
Đó là sự khát khao học hỏi, luôn mong muốn làm giàu tri thức khoa học, kiến thức đời sống cho bản thân, luôn là tấm gương, là “thần tượng” của học sinh. Họ có thể làm tốt tùy tình cảnh không bộc trực.
Họ luôn là những nhà giáo mẫu mực, thực hành lời dạy Chủ tịch Hồ Chí Minh “Dù khó khăn đến đâu cũng phải thi đua dạy tốt, học tốt”.
Nếu loại 1 và 2 chỉ chiếm số ít trong các nhà trường, loại 3 là loại chiếm số đông ở các nhà trường.
Những GV này tạo ra tiêu cực cho ngành nhiều hơn là đóng góp. Phụ thân nào nhiều lần không lấy nổi chứng chỉ phải chuyển ngành.
Đội ngũ nhà giáo quyết định chất lượng giáo dục. Nghĩa là sau khi được tẩm bổ nâng cao nhận thức và được thực hành tay nghề, xuân đường phải tự nâng cao tay nghề bằng việc tự trải nghiệm một số thời gian một mực trên lớp, khi nào cha đủ tự tín, tự khẳng định mới mời người đến soát, đánh giá, cấp chứng chỉ bố đạt “trình độ thực hiện đổi mới phương pháp giảng dạy”.
Để đào tạo lại quờ hàng ngũ tía bây chừ về tay nghề, nghiệp vụ sư phạm theo đúng đề nghị đổi mới giáo dục, không thể chỉ giao khoán cho các trường Sư phạm làm được mà phải để Sở GD&ĐT các thị thành chủ động hoặc kết hợp với các trường sư phạm để cùng giải quyết. Tuy vậy, bằng thực tiễn quản lý của các dài phổ biến, có thể phân loại hàng ngũ nhà giáo đang giảng dạy ở các trường phổ thông thành 4 loại: Loại 1: Những nhà giáo giỏi chuyên môn có năng lực sư phạm luôn chủ động sáng tạo, mê say yêu nghề.
“Chỉ có người có tay nghề giỏi mới làm mẫu, dẫn dắt những người khác cùng làm với mình. Bồi bổ tay nghề phải gắn với thực tiễn kiền đang giảng dạy và phải tuyển người dạy từ chính những người có tay nghề giỏi.
Nhưng trên thực tiễn những nguyên tắc, phương pháp giáo dục lại ít được đay nghiến để ý ứng dụng. Tuy nhiên, kết quả giảng dạy, giáo dục đều không đạt đến điều mong muốn, chẳng thể đáp ứng nổi đề nghị “Đổi mới căn bản toàn diện giáo dục” hiện thời. Tùy tiện khác linh hoạt Có thể thấy bây chừ, số đông nhà giáo chưa biểu thị được đặc trưng nghề của mình.
Điều này cũng có lỗi của người tổ chức là chưa thiết thực, còn hình thức nhưng điều sai trái đốn ở các thân phụ khi không tôn trọng nghề của mình không thực hành được tính chuyên nghiệp của nghề giáo, dễ tự do tùy tiện, ngẫu hứng, không chịu theo những qui trình chuẩn chặt đẹp. Theo TS Nguyễn Tùng Lâm, vẫn còn một số đông nhà giáo mắc bệnh nghề: Chạy theo lý thuyết kinh điển, bám vào kiến thức có sẵn trong sách giáo khoa không gắn với thực tiễn đời sống, luôn cho mình là đúng, không coi trọng những đóng góp của đồng nghiệp, khó chịu với những thắc mắc của học trò; Không chịu lắng nghe, luôn đổ lỗi cho học trò, cho ba má học sinh và nhà trường, đồng nghiệp, còn bản thân luôn cho mình là hoàn hảo.
Có thể trong nhà trường sư phạm, bộ môn Tâm lý giáo dục chưa được trọng đúng mức.
Loại 3: Năng lực chuyên môn, năng lực sư phạm của tía còn có nhiều hạn chế nhưng về mặt tinh thần, họ là người trang nghiêm, vậy làm vô cùng mình. Nhà giáo - nguyên tố quyết định chất lượng giáo dục tấn sĩ Nguyễn Tùng Lâm - Chủ tịch Hội Tâm lý Giáo dục Hà Nội - cho biết: Hiện chưa có điều tra khoa học nào về tiêu chuẩn phát triển nghề cho toàn thể hàng ngũ nhà giáo ở quờ quạng các ngành học, cấp học.
Với thực tế về đội ngũ nhà giáo trong các nhà trường hiện nay, đòi hỏi ngành Giáo dục phải sớm có cơ chế chính sách cổ vũ, quản lý để có thật nhiều các nhà giáo giỏi chuyên môn, có năng lực sư phạm, luôn chủ động sáng tạo, mê say yêu nghề. Cách tẩm bổ đến đâu cấp chứng chỉ đến đó sẽ dần dần tuyển chọn được đội ngũ nhà giáo có chất lượng, có nghiệp vụ, có tay nghề và làm việc chuyên nghiệp hơn.
” Tấn sĩ Nguyễn Tùng Lâm Thu Trà. Nói một cách khác bồi bổ tay nghề phải gắn với thực tế đay nghiến đang giảng dạy và phải tuyển chọn người dạy từ chính những người có tay nghề giỏi.
Bản thân mỗi nhà giáo, các bộ phận quản lý giáo dục phải coi công tác bồi dưỡng nâng cao chất lượng nghiệp vụ nhà giáo là nhiệm vụ thúc bách.
Tùy tiện khác xa với linh hoạt và sáng tạo của nghề giáo. Loại 2: Những nhà giáo có năng lực chuyên môn, năng lực sư phạm nhưng không nồng hậu, không tự giác, không say mê với nghề.
Một vấn đề bất cập nữa là: Số đông bố chưa thực hành đổi mới phương pháp giảng dạy, phương pháp giáo dục do khinh thường những đợt tập huấn, huấn luyện nghiệp vụ của từng trường hoặc cơ quan quản lý giáo dục tổ chức. TS Nguyễn Tùng Lâm san sẻ: Việc làm trước tiên là cần phải đổi mới nhận thức về bồi dưỡng tay nghề nhà giáo.
Trong điều kiện nào họ đều là người đi đầu, kiên trì đổi mới nội dung phương pháp giảng dạy, luôn vấn động viên học trò. Đối với những GV cốt cán cùng cần có những chế độ chính sách cụ thể, tạo điều kiện cho họ phát huy tốt năng lực và vai trò của mình.
Loại nhà giáo này tuy không nhiều trong mỗi nhà trường nhưng phải sớm được thanh lọc khỏi ngành Giáo dục. Phải ý thức được bổ dưỡng tay nghề cho kiền khác với bồi dưỡng nâng cao nhận thức. Khi SV ra trường rồi, các trường phổ quát lại không đào tạo bồi dưỡng, chỉ trông chờ giáo viên tự học.
Loại 4: Những nhà giáo có hạn chế cả về năng lực lẫn phẩm chất hoặc có năng lực nhưng phẩm chất kém. Nghề dạy học muốn thành công phải nắm được tâm sinh lý đối tượng mình dạy, mình giáo dục.
TS Nguyễn Tùng Lâm cũng cho rằng, cần phải xây dựng trọng điểm bổ dưỡng nghiệp vụ tay nghề nhà giáo ở các tỉnh, thành, quận, huyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét