Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Sống ở xứ Kiwi, Kỳ 2: Học và trải cùng ngắm nghiệm.

Tôi rất ước ao một lần được đến giang sơn các bạn

Sống ở xứ Kiwi, Kỳ 2: Học và trải nghiệm

Nhưng toàn là hàng nhập khẩu từ Trung Quốc. Ai cũng ao ước lên được đến đỉnh tháp chụp ảnh kỷ niệm và ngắm thành phố ở độ cao trên 300m. Tuy không nhiều lắm nhưng cũng có không ít sinh viên Việt chơi chiêu “ở chui”, hà tiện được đồng nào hay đồng nấy. Trong số đó, tour quyến rũ nhất là chinh phục Sky Tower, tháp cao nhất và cũng là biểu tượng của đô thị này.

Dĩ nhiên, nếu sinh viên VN có học bổng kha khá hoặc có nguồn trợ cấp từ gia đình đầy đủ thì thường thích thuê phòng riêng cho thuận lợi, thoải mái. Dĩ nhiên, đi thang máy vù vù lên cao và bước trên những tấm kính trong suốt nhìn xuống mặt đất cũng thấy choáng. Đó là nhảy từ đỉnh tháp xuống mặt đất, cố nhiên có đeo dây bảo hiểm rất an toàn.

Sữa chỉ làm quà cho người có con nhỏ. Được “học bổng của gia đình” sang đây học tiếng Anh để kiếm mảnh bằng thạc sĩ du lịch, Mao đang phải thắt lưng buộc bụng và kiếm việc làm thêm vào những ngày cuối tuần. Trông coi lúc nào có đủ tiền tôi sẽ đi du lịch VN”. Machiko đã lên xong kế hoạch bay đi các đô thị ở đảo Nam NZ sau khi kết thúc khóa học.

Sau chuyến đi Rotorua, nơi vẫn còn vài hố tàn dư núi lửa sôi sùng sục và được xem người Maori (thổ dân NZ) múa hát các tiết mục truyền thống, Nao vừa có chuyện để kể vừa có chất liệu để viết một bài báo nhỏ trong giờ thực hiện writing (viết tiếng Anh).

Sinh viên châu Á xem tờ lăng xê các tour du lịch trước cửa lớp - Ảnh: L. Tìm mua được quà ở NZ cho có ý nghĩa để mang về VN là chuyện đau đầu của không ít sinh viên và khách du lịch VN. Nhưng mỗi khi họ phát hiện thì luôn nhận được lời giải thích: “Bạn vừa đến chơi”.

N. Ở NZ, người già trên 65 tuổi đi xe buýt đương nhiên không cần mua vé, chỉ cần chìa giấy má chứng minh tuổi trên 65 là OK. Một người đàn ông da trắng bán vỏ sò đã được gia công, điêu khắc, xâu chuỗi thành hàng souvenir (lưu niệm), giá chỉ 1-2 NZD thôi.

M. Cô sinh viên Hàn chịu không nổi đành phải đập cửa phòng vệ sinh. Trong khi một cô sinh viên người Hà Nội quyết định mua chiếc túi Trung Quốc khá đắt về làm quà cho người thân thì một anh sinh viên người Sài Gòn phát hiện có một cái shop trên lề phố Queen hơi là lạ.

Cứ có tiếng hò reo vang lên tức thị có người vừa phi thân khỏi tháp. LÊ TRẦN MINH NAM  _________________    Kỳ tới:  Đi dọc phố Queen. Thế nhưng những căn hộ gần trường lại quá đắt, khoảng 400 NZD/phòng/tuần (NZD là đôla NZ. Chẳng cần lóng, hỏi han đâu xa vì thông báo du lịch dán đầy ngay trong lớp hoặc trước cửa lớp.

Không chỉ dán đầy mẩu quảng cáo du lịch ở trường, cơ sở đào tạo tiếng Anh của Đại học AUT còn tổ chức một số tour đặc biệt trong đô thị Auckland. 1NZD tương đương khoảng 17. T. Không đón được chuyến buýt 7g coi như Mao trễ học và khi bước vào lớp vững chắc sẽ được chào “Good afternoon” (chào buổi chiều) cùng với tiếng cười ồ của cả lớp.

000 đồng) nên giải pháp phải chọn là share phòng (ở chung). Có người ráng tìm mua xống áo hay những món quà kỷ niệm nho nhỏ như móc khóa, chim kiwi nhựa.

Thịt bò tươi thì phải đóng gói khá phiền phức mà cũng hơi khó làm quà. Trường tổ chức mỗi chuyến cho cả chục sinh viên nên giá cả được giảm kha khá. Người phi thân phải trả 225 đôla NZD (sinh viên được giảm 30 đôla NZD) cho cú nhảy mạo hiểm để được thưởng thức cảm giác mạnh và thử thách bản thân

Sống ở xứ Kiwi, Kỳ 2: Học và trải nghiệm

M. N. Sôcôla thì chỉ có loại sôcôla nhân kiwi hơi lạ, còn lại không có gì đặc biệt lắm. Ông Sam, người Nam Tư - một nhà nước ở châu Âu hiện không còn tên trên bản đồ thế giới vì đã chia tách thành mấy nước nhỏ. Đặc sản NZ không phải hiếm, nào táo, kiwi, nào thịt bò, sữa hộp, mật ong, sôcôla.

Chiến tranh liên miên khiến ông bỏ xứ phiêu dạt sang NZ cách nay gần 30 năm, hiện nay 77 tuổi không làm gì ra tiền nên ra hè phố Queen ngồi bán vỏ sò tự điêu khắc. Lớp học bắt đầu 8g nhưng Mao phải mất gần một giờ đi hai chặng xe buýt. Đa số sinh viên rất hà tằn hà tiện vì ở NZ cái gì cũng đắt, trừ một số loại thực phẩm như táo, trái kiwi, thịt bò, gà.

Tại sao Mao phải ở xa như vậy? Câu trả lời rất đơn giản: ở nhờ nhà của một người NZ gốc Trung Quốc là bạn của cha anh.

Táo NZ và kiwi vừa tươi vừa ngon nhưng ở VN cũng không hiếm. Sinh viên VN cũng thường share phòng với nhau, hẳn nhiên chọn nơi có giá cả vừa phải hoặc chấp nhận hai người ngủ cùng một giường. Đó là hai người thuê một phòng đơn nhưng chỉ đứng tên một người, tất nhiên chủ nhà không chịu vì tốn thêm tiền điện, tiền nước.

Nao bảo chuyện không hay ho gì nhưng vẫn kể cho chúng tôi nghe để thấy rằng ở chung mà không ý tứ thì lắm chuyện phức tạp. Kế hoạch của Machiko rất chi tiết, từ việc đặt vé máy bay, thuê nhà nghỉ cho đến thuê ôtô tự lái đi lại giữa các đô thị ở đảo Nam.

Nao và Machiko, hai cô sinh viên Nhật, gần như đã đi hết các điểm du lịch nổi tiếng ở đảo Bắc NZ.

Nói chinh phục cho oai thế thôi chứ có thang máy đưa lên đỉnh tháp hẳn hoi. Anh sinh viên mua một mảnh vỏ sò có dòng chữ tay “Love me” và nán hỏi chuyện ông chủ Sam Bracanov. Một cô gái vừa 'phi thân' khỏi Sky Tower - tháp cao nhất Auckland - Ảnh: L. Nhiều cô nàng sinh viên vừa bước nhè nhẹ trên kính vừa run. Nao share với một cô sinh viên Hàn Quốc. Kỳ 1: Những lớp tiếng Anh “thập cẩm” Anh chàng sinh viên Trung Quốc họ Mao thường thức dậy trước 6g sáng để kịp đánh răng, rửa mặt, ăn sáng và đón ô tô buýt đến Trường đại học AUT.

Trong khi đó cô sinh viên người Nhật tên Nao quyết định thuê căn hộ gần trường vì ngại đi xa và tốn tiền xe buýt. Trên tháp có một tiết mục cực kỳ mạo hiểm mà sinh viên chỉ dám xem chứ ít ai dám chơi. Căn hộ của Nao có ba phòng ngủ mà sáu người share nên hai đứa ở cùng một phòng. T. Nhà ông Sam ở ngoại ô, hằng ngày ông đón ô tô buýt miễn phí đi vào phố Queen để bán hàng.

Cô Trung Quốc bước ra không một lời xin lỗi, lập tức bị cô Hàn Quốc cho một cái tát tai hoa cả mắt.

Đi một vòng phố Queen ở trọng điểm tỉnh thành Auckland, bạn có thể mua đủ cả những thứ ấy, nhưng chọn cho được món quà lưu niệm hoặc cái gì đó lạ lạ mà không đắt lắm hoàn toàn không phải dễ.

Nhưng dù hà tiện đến mấy cũng không thể chỉ có ăn học mà không đi đâu đó ngày cuối tuần. Mọi chuyện khá vui vẻ vì sinh viên đa quốc tịch thả sức thực hành tiếng Anh. Nhưng sóng gió bất ngờ nổi lên vào một buổi sáng khi cô sinh viên Trung Quốc ở phòng bên cạnh chiếm phòng vệ sinh gần hai tiếng đồng hồ. Ông Sam bắt tay anh sinh viên Việt và bảo: “Tôi đã từng đọc nhiều câu chuyện thúc về VN.

Tôi theo một nhóm khách hàng người Việt vào cửa hàng quần áo nhưng đi ra tay không vì toàn là đồ “Made in China” ghi rõ ràng trên nhãn mác. Chủ nhà cũng chịu thua.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét